Bé Phạm Ngọc Như, cô công chúa nhỏ của lớp Nhà trẻ 2, tuy mới ba tuổi và vẫn còn chậm nói, nhưng lại có một thế giới riêng ngập tràn những điều dễ thương. Như chưa nói được nhiều, nhưng ánh mắt thì luôn long lanh, ngơ ngác, như muốn nói thay bao điều. Mỗi khi muốn điều gì, bé thường kéo tay cô nhẹ nhẹ, chỉ tay hoặc lắc đầu, cái cách biểu đạt ngây ngô ấy lại khiến ai cũng mềm lòng. Có lúc Như mím môi, phụng phịu khi không vừa ý, có lúc lại khúc khích cười tít mắt khi được cô ôm vào lòng hay nhìn thấy món đồ chơi mình yêu thích.
Dù chưa nói được, nhưng Như rất tình cảm – em thường tự đến gần bạn đang khóc, nhẹ nhàng đưa bạn cái khăn lau nước mắt, hay rụt rè dúi cho bạn món đồ chơi bé đang cầm, như một cách “nói” rằng: “Đừng buồn nữa nhé!”. Khi cả lớp hát, Như cũng vỗ tay và lắc lư theo nhịp, thỉnh thoảng khe khẽ ngân nga vài âm vụng về nhưng đầy cảm xúc. Mỗi ngày đến lớp, cô và các bạn đều thấy niềm vui trong ánh mắt Như – trong từng bước đi chậm rãi, từng cử chỉ nhỏ bé nhưng tràn đầy yêu thương. Cô bé ấy, dù chưa nói được nhiều, vẫn đang “kể chuyện” cho mọi người bằng sự ngây thơ, dịu dàng và một tâm hồn thật trong sáng.