Cô bé Đặng Thị Tâm An đã tròn ba tuổi nhưng đã là “mặt trời nhỏ” trong lòng các cô. Với đôi mắt tròn xoe như biết nói và nụ cười tươi rói, Tâm An luôn mang đến niềm vui cho mọi người xung quanh. Em có giọng nói bi bô, chưa tròn vành rõ chữ nhưng lại khiến ai nghe cũng phải bật cười vì sự ngây thơ và hồn nhiên. Mỗi sáng thức dậy, bé líu ríu chạy quanh lớp, ôm lấy cô rồi thủ thỉ: “Con yêu cô!” – một câu nói “sai chính tả” đáng yêu đến tan chảy. Bé rất thích hát và nhảy múa, thường hay tự biên tự diễn những bài hát mẫu giáo, dù chưa đúng nhạc nhưng tràn đầy năng lượng. Đặc biệt, Tâm An có thói quen cầm theo chú gấu bông nhỏ mỗi khi đi ngủ, vừa ôm vừa thì thầm kể chuyện như một người bạn thân thiết. Sắp bước vào mẫu giáo, bé vẫn còn chút rụt rè với người lạ, nhưng chỉ cần một lúc làm quen là lại tíu tít, lanh lợi vô cùng. Cô bé nhỏ xinh ấy chính là niềm tự hào và là thiên thần bé đáng yêu của cô chúc con càng ngày luôn mạnh khỏe và mau lớn.